doc truyen su huyen dieu cua dinh menh
Chi huy trudyng Bê Chi huy Quân su tinh; 19 . Chi huy truðng Bê Chi huy Bê dêi Biên phòng tinh; Giám déc SO Kê hoach Ðâu tu; 20. Giám déc Sð Xây dung; 21. 22. Giám doc Sð Thông tin và Truyên thông, Giám dôc Sð Vän hóa, Thé thao và Du lich; 23. Giám dóc Sð Tài chính. 24. Giám déc Sð Lao döng - Thucng binh
TAM CUNG, BAT RE XAU CHUOI, DAU TO LA SACH LUOC GIET DAN VIET CUA TAU CONG: La thu doan hiem doc cua Ho CM de huy dong mot nhom nguoi nay thu han mot nhom nguoi khac, va san sang danh chet hang xom, ba con minh voi nhung ngon don cuc ki tan bao. Tam cung la den nha mot ten luu manh va cung an cung o cung lam voi bon nay.
Huyen Thoai 1c Biên đạo N/A Diễn viên: Miss Sunplay Diệu Thúy, ca sỹ Lưu Quang Anh, cascardeur Tuấn Anh Production:: N/A Phm của: Phim Chiến Tranh Quốc gia: Phim Việt Nam Độ dài: : 32 Tập Năm phát hành: 2012 Infomation: Phim Huyền thoại 1C là những câu chuyện sinh động về tập thể 800 những chàng trai, cô gái đã từng khai thêm tuổi
5 ndm 2014 quy dinh chi tiet thi hdnh mot so dieu cua Ludt Ddt dai ndm 2013; So 01/2017/ND-CP, ngay 06 thdng 01 ndm 2017 sua doi, bo sung mot so nghi dinh quy dinh chi tiet thi hdnh Ludt Ddt dai; Cdn cu cdc Thong tu cua B6 Tdi nguyen va Moi truang: So 24/2014/TT~ BTNMT, ngay 19 thdng 5 ndm 2014 quy dinh ve ho sa dia chinh;
TO CHUC BO MAY QUAN LY HANH CHINH NAM BO NUA BAU THE KY XIX: TUf GIA OjNH THANH BEN NAM KY LUC TINH (Tiep theo vd hit) NGUYfiN NGOC PHUC* 2. Cue dien giang co va nhufng giai vd'n xuat than van quan vao chflc Phd Tong phap cho van de giai quyen lUc Gia t r i n . Day cung la ngfldi ma sau Minh Dinh th Tải miễn phí tài liệu Tổ chức bộ máy quản lý hành chính Nam Bộ nửa
Mit Frauen Flirten Und Sie Verführen. ======= Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại ========Định mệnh- liệu có mấy ai tin vào điều đó. Truyện Sự Huyền Diệu Của Định Mệnh của Lệ Ưu Đàm sẽ cho ta thấy rõ hơn thế nào là định xoay quanh nhân vật chính là một cô gái không những xấu xí mà còn hung dữ, chồng cô dần dần nhàm chán. Trước tình cảnh sống như thế này, cô rơi vào những thói hư tật xấu rồi chết đau khổ kiếp trước qua đi, kiếp này cô sống lại và trở thành một mỹ nhân với thân hình nóng bỏng, vòng eo thon thả... Còn nam chính là một người hướng nội, lạnh lùng chỉ biết công việc, lại vì sao biến thành thê nô, con đường từ Liễu Hạ Huệ đến Sói đói là như thế chăng đây chính là định mệnh?
Sau khi Vệ Cung Huyền ra cửa, Nguyễn Mộng mới thở phào nhẹ nhõm, cô thật sự không thích không khí như vậy, cho dù là đang ở cùng người đàn ông mình cô và Vệ Cung Huyền có một khoàng cách rất lớn, lớn đến mức cô không có lòng tin có thể thu ngắn lại. Hiện tại cô không có nguyện vọng gì lớn, chỉ mong anh không cần từng chút một có những hành động gây hiểu lầm như ra thì ngày thường cô ở nhà cũng không có chuyện gì làm, trừ quét dọn vệ sinh chính là tắm táp thay quần áo rồi đi làm, nhưng kể từ bọn họ kết hôn Nguyễn Mộng liền tự tiện chủ trương sa thải người giúp việc, cô chưa cùng Vệ Cung Huyền thương lượng qua, dù sao người đàn ông kia cũng không quan lúc Nguyễn Mộng chuẩn bị ra ngoài, Vệ Cung Huyền gọi điện trí nhớ của cô, điện thoại nhà này gần như không ai gọi đến, ngay cả cha mẹ chồng cũng không, họ có số riêng của Vệ Cung ra thì kiếp trước cô thật xấu hổ. Làm bà xã của Vệ Cung Huyền 13 năm, cô ngay cả điện thoại cá nhân của anh cũng không nên khi nhận được điện thoại của anh thì Nguyễn Mộng kinh ngạc, cằm thiếu chút nữa rớt xuống. Đầu kia, thanh âm của Vệ Cung Huyền rất trầm thấp, rất có từ tính, rất êm tai, cho đến khi thanh âm của Vệ Cung Huyền hơi lớn chút, cô mới hoảng hồn, bỗng nhiên lấy lại tinh thần.“Mộng, em có đang nghe anh nói không? Ngăn trái bàn đọc sách trong thư phòng có một tập văn kiện, em đưa tới đây giúp anh.”Không, không phải thế chứ?…“Anh không thể nhờ người khác đến lấy giùm ư? Thế còn tài xế …”Nguyễn Mộng theo bản năng liền muốn cự tuyệt,Đầu kia thanh âm của Vệ Cung Huyền kỳ quái hỏi“Tại sao? Em đưa không phải sẽ nhanh hơn rất nhiều sao?”Nếu như không phải là cô quá khác thường, anh cũng sẽ không bởi vì mê hoặc mà quên mất hôm nay hội nghị muốn dùng phần văn kiện quan trọng Mộng há miệng, nhưng cái gì cũng không thể nói ra, mặc dù không nhìn thấy Vệ Cung Huyền, nhưng mà khí thế của người kia thủy chung đều tồn tại, cô nào dám nói gì.“…. A, em hiểu rồi….”“Đừng có cố ý trì hoãn thời gian, một giờ sau anh cần phải dùng, đi đường cẩn thận.”Cố ý trì hoãn thời gian…. Cô vẫn chưa làm gì sao anh lại biết *o*,Nguyễn Mộng bất giác bĩu môi “Nha.”“Vậy, anh cúp trước, “Cô đáp một tiếng, vội vàng chạy vào thư phòng đi tìm văn kể là kiếp trước hay kiếp này, cho tới bây giờ cô cũng không có bước vào thư phòng lần kiếp trước có một lần, hình như sau khi có con trai, cô đến thư phòng quét dọn, lúc đó thư phòng không khóa cửa, cô nhìn thấy ảnh người phụ nữ kia cùng Vệ Cung Huyền, sau đó Vệ Cung Huyền chưa từng quên khóa cửa thư là kỳ quái…. Hiện tại sao lại không có khóa?Nguyễn Mộng vừa tìm văn kiện vừa thấy kì kiện của Vệ thị được để trong túi giấy chuyên dụng rất rõ ràng, mở ngăn kéo ra là thấy. Cô cũng không dám sờ loạn đồ vật bên trong, nhanh tay cầm văn kiện nghĩ một chút, thuận tay khóa cửa lại. Cô không dám xác định rốt cuộc là Vệ Cung Huyền quên khóa cửa hay vẫn là vì mình đã khóa, để bảo đảm mình không bị hiểu lầm, cô vẫn là khóa lại thì tốt về phòng thay âu phục đi ra ngoài, vẫn là màu sắc trang nhã. Mặc dù thân thể hai mươi ba tuổi, nhưng tâm, tính cả kiếp trước cũng ba mươi ba tuổi, Nguyễn Mộng đã sớm không còn thích xanh đỏ loè loẹt phô trương, mà là như cầu nhỏ nước chảy không màng danh lợi, người lớn lên, dĩ nhiên chính là sẽ thay đổi Mộng không biết lái xe, cho nên đón taxi mà đi, đây là lần đầu tiên cô danh chánh ngôn thuận đến công ty Vệ là vừa đến đại sảnh liền bị ngăn cản. “Tiểu thư, xin hỏi cô…”Nhìn nhân viên lễ tân, Nguyễn Mộng có một chút tự ti, cô ấp úng nói“Cái đó…. Tôi tới đưa… ách, đưa văn kiện cho Vệ tổng.”“Vậy xin hỏi cô thuộc công ty nào?”Nhân viên lễ tân vẫn chuyên nghiệp như cũ, nở nụ Mộng theo bản năng nắm túi hồ sơ trước ngực“Ừm…, tôi không ở công ty nào cả…”“Vậy cô là…?”Xem ra cũng không giống mấy nữ nhân ong bướm hay theo đuổi tổng tài, bởi vì nhìn hoàn toàn không có tính chất uy hiếp!Nguyễn Mộng gấp đến độ ót cũng đầy mồ hôi.“Là Tổng tài để quên văn kiện ở nhà*, tôi nhận được điện thoại mới…”*MTY ở đây editor để là “để quên văn kiện ở Liễu gia”, mình tra khắp cũng không biết Liễu gia là chỗ nào, nên đổi lại theo đúng bản convert.Lời nói bị cắt đứt“A, cô nhất định là người giúp việc nhà tổng tài phải không?”Cô há miệng, không có trả lời, chỉ là mơ hồ ừ một tiếng, nhân viên lễ tân lập tức nói“Vậy cô đưa văn kiện cho tôi , tôi giúp cô đưa lên.”Ha, có cơ hội để gặp mỹ nam sao có thể bỏ qua a!Nguyễn Mộng có chút khó khăn, trong điện thoại giọng nói Vệ Cung Huyền cho thấy văn kiện rất quan trọng. Cô có ngu đi nữa cũng biết không thể tùy tiện đưa cho người ta, nhưng nhìn người phụ nữ xinh đẹp trước mắt cười đến cao hứng như vậy vì sắp được gặp mỹ nam mà , cô không tin tưởng cho lắm.“Thế nào, chẳng lẽ cô không tin tôi sao?”Thấy người phụ nữ béo trước mắt tựa hồ không vui, nhân viên lễ tân lập tức đổi sắc mặt, nhưng vì thấy Nguyễn Mộng đang cầm văn kiện trên tay, cô ta vẫn cố gắng duy trì nụ cười miễn cưỡng“Tôi nói mang nhất định sẽ đưa lên, đưa cho tôi nhanh lên một chút…”Nói xong lại còn đưa tay tới muốn cầm, Nguyễn Mộng bị cô ta hù sợ, vội vàng lui về phía sau mấy bước, cà lắm nói“Không, không cần, tự tôi đưa đi là được rồi…”Sắc mặt của cô nhân viên kém hơn, hừ một tiếng hỏi “Cô có gì chứng mình mình là người giúp việc nhà Tổng tài? Ngộ nhỡ cô có lòng dạ bất chính thì sao? Tôi không thể tùy tiện cho cô lên?”Nguyễn Mộng nuốt ngụm nước miếng, nhỏ giọng nói“Hay cho bảo vệ…”Bị cô nhắc nhở như thế, nhân viên lễ tân nhướng mày, lớp trang điểm tinh tế tựa hồ thay ta đương nhiên là xem thường người giúp việc cùng dân quê, Nguyễn Mộng lại một thân mập mạp như vậy, giống như những người phụ nữ chuyên làm những công việc thấp trên thực tế công việc làm gì có phân rõ sang hèn, chỉ cần không thẹn với lòng, lại có thể nuôi sống bản thân.“Tôi nói cái cô này, rốt cuộc tới nơi này có rắp tâm gì, tôi tốt bụng giúp cô đưa lên, cô còn làm bộ làm tịch? Một người giúp việc cũng không biết thân biết phận mà!”Nguyễn Mộng bối rối cực kỳ, thanh âm của cô nàng này hơi lớn, người trong đại sảnh cũng bị hấp dẫn nhìn lại, vô số tầm mắt nhìn vào Nguyễn ràng mặc trên người y phục cực bảo thủ, không có một tấc da phơi bày bên ngoài, nhưng cô vẫn cảm giác mình giống như bị lột sạch trước mặt mọi người, tất cả mọi người đối với cô chỉ chỉ chỏ chỏ, đều đang cười nhạo mấp máy môi, muốn giải thích, nhưng một chữ đều nói không ra trước cô nghiện thuốc bị đám chó săn theo dõi đưa chuyện xấu lên báo, cô cũng chịu vô số ánh mắt xem thường cùng khi dễ như vậy, ngay cả ban ngày ra cửa, trên đường cái mọi người hướng về phía cô cười. Nụ cười tràn đầy giễu cợt cùng khinh bỉ, giống như cô là loại virut lây lúc Nguyễn Mộng sợ đến muốn tông cửa xông ra, một giọng nói giải cứu cô. Có lẽ là ảo giác của Nguyễn Mộng, nhưng chính là một khắc kia, cô cảm thấy cái thanh âm kia tràn đầy ánh mặt trời“Đã xảy ra chuyện gì?”Cô quay đầu, từ trong thang máy chuyên dụng của Tổng tài, một người đàn ông mặc Âu phục màu xám bạc bước ra. Nói là mặc cũng không thỏa đáng, bởi vì áo khoác được khoác ở trên người, mở rộng, làm lộ ra một mảng da màu lúa mạch, trên mặt còn mang theo nụ cười, lộ ra một hàm răng trắng như tuyết, mái tóc màu trà nhạt, thân hình thon nhân viên lễ tân lập tức lộ ra nụ cười ngọt ngào, vẻ mặt cùng một khắc trước đối với Nguyễn Mộng hoàn toàn khác nhau“Ôn Phó tổng, sao ngài lại xuống đây?”Ôn Dư Thừa cười cười“Đương nhiên là phụng mênh đại tổng tài xuống đón người.”Thấy anh đi về phía mình, khắp người đầy ánh mặt trời ấm áp khiến Nguyễn Mộng không tự chủ được lui về phía sau…. Có lẽ cô ở trong bóng tối đã lâu, thật sự là không thích ứng được với người như vậy“Là cô sao? Cung Huyền muốn tôi đón cô? Anh ta quên cho cô giấy thông hành, nhưng mà hình như anh ta đã gọi cho nhân viên lễ tân, bảo cô mang lên mà?”Nhân viên lễ tân sửng sốt một chút, lúc này mới nhớ tới, vội vàng nói“Tôi có nói với người giúp việc, không, là vị tiểu thư này, không cần làm phiền cô ấy mang lên, có lẽ cô ấy còn có chuyện phải làm.”Nguyễn Mộng vội vàng nói theo“Ừ, tôi còn có chuyện phải làm, Ôn Phó tổng, làm phiền anh…”“Đã đến đây rồi, cần gì phải gấp gáp như vậy? Đi, tôi dẫn cô lên tham quan một chút.”Vừa nói vừa kéo tay Nguyễn Mộng. Nguyễn Mộng giật mình vì sợ, để cho anh kéo đi, trước vẻ mặt kinh hãi của mọi người trong đại đến khi vào thang máy, tay chân Nguyễn Mộng vẫn luống cuống. Cô ôm chặt văn kiện trong tay, cắn môi không dám nói lời nào.“Người giúp việc, cô nói thế với nhân viên lễ tân?”
Tâm trạng Nguyễn Mộng rối bời, không biết phải làm sao. Cô cắn môi, vùi mình ở trên giường, kéo chăn đến tận cổ, chỉ để lộ gương mặt bánh bao tròn ngoài dự đoán của cô, Vệ Cung Huyền đã đến thư phòng, hiện tại cô hoàn toàn tự do. Thế nhưng, nghĩ đến việc phải cùng Vệ Cung Huyền ngủ chung, còn phải “mỗi ngày đều vui vẻ sống tốt” với anh, cô liền cảm thấy tức giận!Cô nuốt một ngụm nước bọt, nhắm mắt lại, cầu mong cho giấc ngủ mau đến. Tuy nhiên, càng muốn ngủ thì đầu óc lại càng tỉnh táo. Cuối cùng, Nguyễn Mộng ngồi bật dậy, vén chăn, nhìn chằm chằm vào đồng hồ báo thức đối diện. Kim đồng hồ vẫn nhích đều, dù cô trừng mắt đến mức tròng mắt muốn rớt ra ngoài vẫn không dừng Mộng bực mình, lại nghẹn trở lại trong chăn, nhịp tim đập mạnh, đinh ninh rằng đêm nay sẽ không tài nào ngủ được, nào ngờ một lúc sau đã lại rơi vào mộng Mộng có một thói xấu, lúc ngủ thích để máy điều hoà ở nhiệt độ rất thấp, sau đó đắp chăn. Mỗi lần chăn bị vén lên cô lại rùng mình một cái nhưng lại lười mở mắt nên toàn bộ thân mình đều cuộn tròn thành một khối rồi tiếp tục này, vào thời điểm cô đang ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê thì dường như có một ai đó đã vén chăn của cô và còn nằm đè lên người cô, khiến иgự¢ cô có cảm giác giống như là bị nén bởi một tảng đá, cực kỳ khó giác khó chịu ấy khiến Nguyễn Mộng huơ tay múa chân loạn xạ. Ngón tay mập mạp huy động khắp mọi nơi, vùng vằng, nức nở nhưng cách mấy cũng không chịu mở mắt Cung Huyền vừa tức giận vừa buồn cười. Lần đầu tiên anh nhìn thấy dáng điệu ngộ nghĩnh này của Nguyễn tay vùng vẫy khắp nơi như muốn đẩy anh ra hoặc như muốn bắt lấy chăn. Đầu như chú heo nhỏ lộn ngược, tựa như đang ngủ rất say ૮ɦếƭ… Anh rất muốn Mộng sắp nghẹn ૮ɦếƭ rồi a, bảo cô làm sao hít thở đây? иgự¢ càng ngày, càng ngày càng nặng – giống như là bị nắm…Nắm? Nắm! Cô chợt mở mắt ra, thấy trước mặt mình là một người đàn ông. Thế nhưng, ngoài dự đoán của Vệ Cung Huyền, cô lại từ từ … nhắm mắt ngủ Cung Huyền bất đắc dĩ lắc đầu, đôi tay vẫn còn đặt trên khuôn иgự¢ đầy đặn mà vuốt ve. Mặc dù cô béo mũm mĩm nhưng đôi bánh bao trắng noãn này thực sự là sờ vào thoải mái không chịu đó, Nguyễn Mộng đã từng nghĩ rằng da mình không mấy xinh đã từng gặp qua một vài mỹ nhân đô thị. Bọn họ chẳng phải trát một lớp phấn nền dày cộm mới dám gặp người sao? Nếu không phải cô buồn bực suốt ngày ở nhà không ra ngoài đường phơi nắng, da dẻ có lẽ tốt hơn Cung Huyền là đàn ông, cơ thể so với phụ nữ có phần thô ráp hơn. Lần này chạm vào cô, cảm thấy da thịt cô tựa như miếng đậu hủ mềm non, mịn màng… thật khiến người ta muốn cắn một cũng đã nhắm mắt lại rồi mà, nhưng sao иgự¢ vẫn còn cảm giác rõ ràng vậy? Cô cố chấp cho rằng đây là mộng. Mặc dù trước đó mấy ngày, Vệ Cung Huyền có nói trước tối nay cô sẽ bị giày vò vô cùng thảm. Nhưng trong tiềm thức cô không hy vọng là như tại, Vệ Cung Huyền mê luyến thân thể cô nhưng có ai biết được cô không mê luyến anh lần nữa? Anh chạm vào cô một lần, cô lại kìm hãm được lún càng Mộng ngoài miệng đồng ý thỉnh cầu của anh – mỗi ngày đều cùng anh vui vẻ sống tốt – thế nhưng sau khi đồng ý lại lập tức hối hận. Đang nghĩ đến biện pháp từ chối thì biện pháp còn chưa nghĩ ra đã ý thức được mình sắp bị ăn tới nơi rồi.“Em không mở mắt ra anh sẽ trực tiếp đi vào”Nguyễn Mộng sợ hãi, lập tức mở mắt, thần kinh trở nên khẩn trương cao tiếp đi vào… Cái gì gọi là trực tiếp đi vào?“Anh, anh đừng…”“Gạt em thôi.”Vệ Cung Huyền nở nụ cười hiếm hoi. Khuôn mặt tuấn mỹ nhàn nhạt như ngọn gió xuân, khiến Nguyễn Mộng cảm thấy choáng Mộng yêu Vệ Cung Huyền như vậy, tất cả là vì nụ cười của anh – dịu dàng như tia nắng mặt tiếc, kiếp trước cô chưa từng được anh ban tặng một chút ánh sang nào, dù chỉ là một lần duy nhất.“Anh có làm đau em không?”Dường như muốn để Nguyễn Mộng kiểm chứng lại lời nói của mình, tay anh lại tiếp tục đặt lên trên иgự¢ cô xoa xoa, nắn giác tê dại khác thường truyền đến từ иgự¢, Nguyễn Mộng hoảng hốt cúi đầu mới nhìn thấy áo ngủ của mình đã bị cởi ra từ lúc nào. Không trách được khi nãy cô có cảm giác hơi lành lạnh. Bây giờ có trách cũng không được rồi – thân thể anh đang đè lên người cô, nhiệt độ so với thân thể cô cao hơn nhiều, muốn cảm thấy lạnh cũng không được.“Không, không đau…”Nguyễn Mộng đáp xong, lập tức muốn tát mình mấy cái. Hic, sao mà ngu dữ vậy, lại trả lời câu hỏi của anh nghiêm túc! Ngu ngốc, cô đối với Vệ Cung Huyền vô cùng sợ hãi, đối với loại vấn đề này cũng hết sức ngu ngơ…“Vậy anh sẽ tiếp tục.”Vệ Cung Huyền Mộng che mặt lại, giả ૮ɦếƭ. Vệ Cung Huyền đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve, bắt đầu tiến giác không ổn tí nào. Mới bắt đầu Nguyễn Mộng còn chịu được, chỉ sợ rằng chốc nữa thôi cô sẽ không nhịn Cung Huyền kinh nghiệm không nhiều nhưng rất tinh tường, anh nhớ rất rõ từng điểm nhạy cảm của cô, chỉ cần sờ vào nơi đó, Nguyễn Mộng sẽ run một cái hoặc phát ra thanh âm kiều mị dễ nên có thể nói, cô hoàn toàn không phải đối thủ của anh. Ngu ngốc có như thế nào đi chăng nữa vẫn là ngu ngốc, cô dù đã từng trải qua một kiếp, so với Vệ Cung Huyền kinh nghiệm sống nhiều hơn hắn nhưng lúc này vẫn đang ở thế hạ vậy, cô lại càng cố nhịn. Không sao, Vệ Cung Huyền cũng không gấp, cho dù như thế nào đi chăng nữa anh cũng vẫn có biện pháp đối phó với cô nhiên… Nguyễn Mộng sắp không nhịn được nữa mặt cô trở nên ửng hồng, đôi mắt đen long lanh dưới ánh đèn mờ ảo. Vệ Cung Huyền nhìn thấy biểu hiện cô có chút sung sướng, nhẹ nhàng vuốt ve bộ иgự¢ sữa mềm mại trắng noãn của cô.“Thoải mái không?”Nguyễn Mộng đánh ૮ɦếƭ cũng không thèm trả lời loại câu hỏi ᗪâᗰ đãng này, chỉ là cô không ngờ tới, thì ra cao cao tại thượng như anh cũng nói ra những lời tiếc, Vệ Cung Huyền đã khiến cô thất vọng rồi. Biết cô suy nghĩ viển vông, anh tuy không vui nhưng cũng không biểu hiện ra bên ngoài, chỉ mỉm cười đem иgự¢ sữa đặt vào trong tay, khe иgự¢ sâu hun hút nay lại càng trở nên mê người, khiến anh không nhịn được cắn lấy đầu nhũ tiêm của Mộng lúc này đang thả hồn trên mây, đột nhiên иgự¢ bị ai đó cắn lấy vội hoàn hồn trở lại. Vệ Cung Huyền cũng ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt ôn nhu dịu này, cô biết chắc rằng mình không thể giả vờ được kiếp trước cô đã từng xiết bao hy vọng cùng anh thân mật âи áι, mong đợi lúc giao hoan anh sẽ đối với mình dịu dàng một chút, yêu thương một chút nhưng nay khi ngày đó đã xảy ra cô lại cảm thấy đây chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ mà thôi.“Nhuyễn, thoải mái không?”Anh hung hăng cắn một cái, nhẹ nhàng Mộng sững sờ, không hiểu vì sao kiếp này mình lại trở nên nhạy cảm như vậy. Chẳng lẽ là do linh hồn cô đã thay đổi rồi hay sao?Nhưng rõ ràng thân thể này là của cô mà. Cô còn mãi suy nghĩ thì bất thần, anh không biết cao hứng thế nào lại cúi đầu hôn lên môi cô, đem đầu lưỡi chiếm lấy khoang miệng của cô. Còn cô, chỉ biết ngây ngốc để cho anh hôn, còn tâm trí thì để tận đâu trước chưa bao giờ anh hôn cô dù chỉ một lần, mỗi lần lâm trận đều là tắt đèn ૮ởเ φµầɳ áo rồi vác súng lên giường, chấm hết. Căn bản không hề có cái gọi là hôn hay màn dạo đầu. Thế nhưng bây giờ tình thế đột nhiên xoay chuyển khiến cô có chút không thích ứng được.“Ưm…ưm.”Mãi suy nghĩ, Nguyễn Mộng chẳng mấy chốc đã không thở được. Cô nắm chặt bả vai Vệ Cung Huyền, mặt bánh bao kìm nén đến đỏ bừng, mắt ngân ngấn nước.“Đừng, em… em không thở được.”Vệ Cung Huyền cười khẽ, biểu hiện đáng thương của cô gái này rõ ràng khiến anh rất hài lòng.“Nói anh nghe, em cảm thấy rất thoải mái. Nói đi.”Xem ra anh không nghe được chính cô thừa nhận thì không chịu bỏ qua rồi.“Thoải mái, rất thoải mái.”Nguyễn Mộng nói mà thấy mình muốn khóc quá. cô không thể không thức thời a.“Ngoan, anh sẽ khiến em thoải mái hơn nữa.”Nói rồi lại đè lên người Mộng ứa nước mắt. Gì chứ, đây là vui vẻ sống qua ngày sao?Chẳng lẽ vợ chồng muốn mỗi ngày vui vẻ sống tốt đều phải hôn hôn hít hít, ân âи áι ái như thế này sao?Cô huơ huơ cánh tay, dường như muốn đẩy anh ra, mà dường như lại muốn ôm anh thật chặt, không cho anh rời xa cô Cung Huyền cảm nhận được lòng cô đang mâu thuẫn, không nói gì, đầu đặt lên gáy cô, nhẹ nhàng phả hơi thở nóng ấm vào tai cô, tựa như hai người đã yêu nhau từ rất lâu, rất lâu rồi thấy hai người như thế, ai có thể nghĩ rằng tất cả chỉ là giả tạo thôi đây?“Nhuyễn, cứ như thế này nhé. Chúng ta cứ như thế này đi đến hết cuộc đời cũng không phải là không tốt mà, phải không?”Cô khẽ nhấc đầu, mùi sữa tắm thoang thoảng của Vệ Cung Huyền quanh quẩn đâu đây. Hương thơm trên người anh rất tinh khiết, không lẫn tạp chất, khiến người ta có cảm giác dễ chịu an tâm.“… Vâng.”.Cứ như vậy…. Cứ như vậy cho đến khi nào đây? Người phụ nữ kia trở lại, anh sẽ lập tức rơi xa cô. Mãi mãi….Người phụ nữ kia có ảnh hưởng đối với anh như thế nào, cô là người rõ Mộng không nói gì. Lần đầu tiên trong đời, cô chủ động hôn Vệ Cung Huyền.
Mở mắt ra, một mảnh tối giường, Nguyễn Mộng mồ hôi đầy đầu ngồi dậy, cái khăn mỏng manh rơi xuống đầu vai cô, cả người ướt hết mồ hôi, cô nhanh chóng đắp chăn, cái lạnh mùa đông thật lợi đầu nhìn vào kính trang điểm, bên trong hiện lên một gương mặt tái nhợt, phù thũng, giống như chỉ vừa chết đuối không này… rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?Cô không phải đã chết sao? Chết vì say rượu cùng sốc thuốc, cô còn nhớ rõ… Ấn tượng cuối cùng của cô trước khi chết là thấy ba chữ “Phòng cấp cứu.”Nhưng mà hiện tại vì sao cô lại ở chỗ này?Run run tay mở đèn ngủ, Nguyễn Mộng trừng mắt nhìn người trong gương mập mạp, phù thũng, vàng vọt, bộ dáng chưa già đã yếu như là bà chủ nhà hơn 30 cô rất rõ, đây là cô lúc 23 tuổi ! Từ sau khi cô bắt đầu hút thuốc phiện đã không còn béo như mà cô béo hay không thì cũng có ai để ý ? Bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ lâu như vậy, nam nhân kia cũng không liếc nhìn cô một không chịu ly hôn, không chịu thành toàn hắn cùng nữ nhân kia, hắn liền không còn trở về , cùng tình nhân ở bên ngoài vui vẻ, ngay cả đứa nhỏ cũng đã có!Tất cả mọi người đều cho rằng bọn họ mới là một đôi, còn cô Nguyễn Mộng, vĩnh viễn đều là người bị ghét bỏ bị bỏ nhỏ… Nói đến đứa nhỏ, cô cũng có một đứa nhỏ. Lúc ban đầu, cô còn hồn nhiên cho rằng đứa nhỏ có thể đổi trở về trái tim của nam nhân mà hắn lại chỉ yêu đứa nhỏ không hề thương cô, thậm chí ngay cả đứa nhỏ đối với “Mẹ” bên ngoài kia còn tốt hơn với Mộng, kiếp trước mi làm người thật quá thất bại rồi!Cô mang dép lê, với tay mở ngọn đèn phòng ngủ mờ nhạt, dưới bộ áo ngủ vẫn là một thân thể mập mạp ngu ngốc, quả thật khó phòng tắm đi ra, trên mặt cô còn đọng lại những giọt nước lạnh như băng. Nguyễn Mộng liếc nhìn cái đồng hồ báo thức tinh xảo Ngày 17 tháng là ngày 17 tháng 6 của mười năm sau thời gian cô tử Mộng còn nhớ rõ bản thân bay vật vờ ở không trung xem một nhà ba người bọn họ lẳng lặng nhìn chằm chằm di thể của bản thân. Không, là một nhà bốn người mới đúng, bởi vì con trai của cô cũng ở trong đó, không hề rơi một giọt nước đó cô đã nghĩNếu có thể sống lại một lần thì thật tốt, cô tuyệt đối sẽ không lựa chọn thi đại học B, cũng sẽ không thể gặp được anh, sẽ không thích anh, yêu thương anh, điên cuồng theo đuổi anh, dùng hết thủ đoạn để gả cho anh…Đem bản thân hại thành bộ dáng này, làm cho cha mẹ vì bản thân mà hổ thẹn, ngay cả cốt nhục duy nhất cũng xa có thể sống lại….Nguyễn Mộng run run mở cửa phòng ngủ, trên người vẫn mặc áo ngủ rộng rãi. Cô chậm rãi đi tới đi lui trong phòng, nhìn mọi thứ vừa xa lạ vừa quen là thời điểm cô cùng anh kết hôn được ba năm, khi đó người phụ nữ kia vẫn còn chưa xuất hiện, cô cũng không có mang thai, anh đối với cô cũng không có lạnh lùng như phòng bếp vừa loạn vừa bẩn, lúc này tâm ý cô đã bắt đầu nguội kệ cô đã trả giá thế nào, người đàn ông kia vĩnh viễn đều mang nét mặt lãnh đạm, giống như cô chỉ là một người qua đường. Vì thế, cô liền bắt đầu điên cuồng, cái gì cũng không quản cái gì cũng không cố gắng, thầm nghĩ chỉ muốn làm bản thân tê liệt…Nguyễn Mộng dùng sức lắc đầu, đi đến cửa sổ phòng khách, kéo rèm cửa sổ! Ánh mặt trời chói mắt chiếu lên mặt của cô, giống như cho cô sinh mạng nhắm mắt lại, nước mắt không tự chủ chảy còn nhớ rõ, anh ngồi bên bàn ăn, cầm dao nĩa ăn. Anh cho tới bây giờ không ăn cơm Trung, bởi vì người phụ nữ kia yêu nhất là cơm Tây. Cô luôn chiều theo anh, thậm chí ngay cả bản thân cô muốn gì nhất cũng quên kia, lúc anh dùng bữa cô luôn đứng một bên, giống như người hầu. Cô cố gợi chuyện để nói cùng anh nhưng anh một chút cũng không cần. Anh lạnh lùng, mệt mỏi, đói bụng, thư kí của anh còn làm tốt hơn nên, Nguyễn Mộng, kỳ thực cô chỉ là người qua đường nhỏ bé mà thôi! Nhất là ở trong lòng 20 tuổi đến 33 tuổi, Nguyễn Mộng vẻn vẹn làm vợ anh mười ba năm. Trong đó, 5 năm đầu anh sống chung với cô, 5 năm sau, anh liền chuyển ra ngoài, hơn nữa còn muốn ly hôn với vô số người vợ bị chồng phản bội, cô chết sống không chịu ly hôn, nhưng cô thì có năng lực làm tổn thương đến ai?Người đàn bà kia không danh không phận, nhưng lại quang minh chính đại nhận sự tôn trọng của mọi người, còn cô là người vợ hợp pháp chỉ có thể ở trong góc che mặt, nước mắt theo khe hở chảy ra. Rõ ràng là một người mập mạp, nhưng lại cuộn mình ở góc tường một cách thê lương tuyệt sao cô không chết?Tại sao còn muốn cô sống thêm một lần?Nguyễn Mộng không biết đáp án, cũng không có người nói cho cô đáp khóc thật lâu thật lâu, giống như muốn đem nước mắt của kiếp trước một lần khóc hết. Qua thật lâu, thật lâu, cô mới đứng lên, hai chân đã tê cứng, nhưng trong lòng lại thoải mái hơn rất thảy phát sinh trước kia, giống như một cơn ác mộng. Mà hiện tại, cô đang ở lúc ác mộng bắt đầu, cô có thể lựa chọn cho ác mộng tiếp tục hoặc làm cho nó dừng Mộng chọn vế trở về phòng ngủ, tỉ mỉ chọn lựa trong tủ quần áo, tất cả đều bình những năm cuối của kiếp trước, cô ra sức quét thẻ của anh, mua đủ loại vật phẩm, trang sức quần áo như tìm bồi thường từ lấy một cái váy đơn giản, kỳ thực thời điểm Nguyễn Mộng hai mươi ba tuổi không thích mộc mạc, nhưng là hiện tại… Cô đã ba mươi ba tuổi, so với anh hiện tại còn lớn hơn mấy tuổi, hiển nhiên không còn như bộ dáng lúc tóc cột lên, đã bốn giờ, dựa theo cuộc sống trước kia, lúc này… cô cần phải đi mua đồ ăn làm bữa vì anh sẽ về nhà lúc năm giờ thứ trước mắt hết thảy đều rất quen thuộc nhưng cũng thật xa khi anh dọn ra ngoài, Nguyễn Mộng liền không còn mua đồ ăn. Cô cho rằng bản thân cả đời sẽ không thấy được cảnh tượng này nữa, cho rằng bản thân cả đời liền xong khi ông trời cho cô sống thêm một chua đỏ đỏ, ớt xanh xanh, cà tím no đủ, từng bó cải thìa ngay ngắn chỉnh tề, rau cần sạch đầu tiên Nguyễn Mộng cảm thấy rau dưa trông thật đẹp. Cô cẩn thận chọn lựa, thái độ nghiêm túc cùng nhiệt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, lại chọn chút thịt tươi, sau đó thanh toán tiền, trở về điểm đứng trước bãi đậu xe, cô trông thấy chiếc Audi quen thuộc. Trong lòng căng thẳng, anh đã trở lại?Nguyễn Mộng có chút luống cuống, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười mang theo cái giỏ đồ ăn vào thang máy. Càng tiếp cận cánh cửa kia, tim cô đập càng lúc càng run run nắm lấy chốt cửa rồi lại bỏ xuống, Nguyễn Mộng cắn môi, miệng đắng chát. Ngay lúc cô đưa tay lên thì cửa lại được mở ra từ bên đàn ông mở cửa cho cô cũng không liếc nhìn cô một cái, anh nhanh chóng xoay người, cô cảm thấy tim mình nhói đau chua bao lâu cô gặp qua anh?Là bao lâu không cùng anh chung sống dưới một mái nhà?Nguyễn Mộng ngây ngốc đứng ở cửa, nhìn anh cao lớn quay lại, ánh mắt lạnh lùng nhàn nhạt nhìn cô“Sao không đi vào?”“… A.” Cô nhẹ nhàng lên tiếng, cố sức mang giỏ thức ăn đi vào. Trên tay bỗng dưng nhẹ đi, anh đã đem giỏ mang đi. “… Cám ơn.”Anh nhìn cô một cái, gật đầu, không nói gì. Thời điểm cùng cô ở chung, anh đều rất ít mở miệng, Nguyễn Mộng luôn luôn tưởng anh không thích nói mà sau này khi cô nhìn thấy anh cùng người đàn bà kia ở cùng nhau, cô mới hiểu rõ, anh không phải không thích nói chuyện, mà là không gặp được người hợp càng hiểu rõ, thật sự hiểu rõ, cô không phải người có thể làm cho anh vui vẻ nói sự, thật sự hiểu đồ ăn xếp vào tủ lạnh ngay ngắn, Nguyễn Mộng theo thói quen tìm tạp dề, nhưng phát hiện tạp dề thật bẩn thật ô nhìn người đàn ông đang ngồi đọc báo tại phòng khách, nhanh chóng lướt qua trước mặt anh trở về phòng ngủ tìm bộ váy dài mặc lên rồi trở lại Đã thật lâu thật lâu không có nấu rằng tài nấu nướng càng ngày càng giỏi, nhưng từ khi anh rời khỏi ngôi nhà này, cô cũng không thể tự tay làm một bữa cơm cho anh tới bản thân trước kia hồn nhiên ngây thơ, cho rằng bản thân gả cho anh là có thể cùng anh, hai người cùng nhau nấu cơm làm việc nhà, cho tới lúc chết cũng không thể bỏ đi ý tưởng xa xỉ tại, cô cảm thấy trước đây mình có bao nhiêu ngu lẳng lặng xắt ớt xanh, cà rốt, từng giọt từng giọt nước mắt rơi chiều rất đơn giản, Nguyễn Mộng không có khẩu vị, cũng chỉ làm một phần cho thường xuyên ăn salad cà rốt cùng bít Mộng cũng thường nấu những món như vậy, trước giờ anh không chịu nếm thử món khác.“… Em không ăn sao?”Anh hỏi, tao nhã cầm lấy dao nĩa. Trong lòng có chút kinh ngạc, phải biết rằng trước đây, chỉ cần cô nấu cơm, nhất định phải kêu anh đi hỗ trợ, nhưng cho tới bây giờ anh cũng chưa từng giúp Mộng lắc lắc đầu, miễn cưỡng mỉm cười. Cô ngồi đó, si ngốc nhìn người đàn ông đối diện hỏi tượng trưng một câu cho có rồi bắt đầu dùng gặp anh, không điên cuồng, không đau khi anh rời đi cô liền bắt đầu hút thuốc phiện, say rượu, đánh mất chính mình. Hiện tại nhìn thấy anh, vẫn bộ dáng đơn giản đó, nhưng sao tâm cô lại vô cùng đau vẫn yêu anh, rất yêu rất yêu, yêu đến mức không thể kiềm chế. Cho nên, mới làm cho bản thân đi đến tình trạng hôm dùng xong bữa rất nhanh, dùng giấy lau khóe miệng sau đó đứng dậy đi về phía phòng ngủ. Nguyễn Mộng nhìn theo bóng lưng anh, miệng không thốt nên trước kia không hiểu, cho nên luôn nói thật nhiều, mãi đến trước khi chết cô cũng vẫn không ngay tại một khắc khi bản thân chết đi, cô lại hiểu rõ thì ra anh không thích lặng thu dọn phòng bếp, Nguyễn Mộng chậm rãi đem mọi thứ dọn dẹp sạch sẽ, ngây người một mình ngồi cạnh cái bàn ở phòng tới bây giờ, cô đều không thể tin được bản thân lại thật sự không lại có thêm một lần cơ hội.… Điều này có thể sao?Nhưng mà nhìn thấy nét mặt lãnh đạm của anh, chân tay cô vẫn luống cuống như cũ. Hơn ba mươi tuổi, lúc đối mặt với anh, vẫn giống như một đứa trẻ cho tới bây giờ cũng không lo lắng cho cô, tựa như hiện tại. Cô ngồi ở nơi này hơn một giờ, anh lại sớm tắm rửa đến thư phòng xem văn Mộng nhắm mắt lại, chi cảm thấy trong lòng tràn đầy chua xót, muốn khóc, cũng khóc không rõ ràng mới hai mươi ba tuổi, rõ ràng có cơ hội làm lại một lần nhưng đều là tuyệt vọng. Chỉ cần anh ở trước mặt cô, cô vĩnh viễn không thể hiện được vẻ mặt bình thản nhẹ bộ váy dài, Nguyễn Mộng chậm rãi đi vào phòng ngủ, tìm quần áo tắm rửa. Vòi hoa sen chảy xuống dòng nước ấm nhưng không cách nào làm ấm áp thân thể lạnh như băng của người cô tầng tầng lớp lớp những lớp mỡ thừa, lại nhìn vào tấm kính bên trong, cô trông thấy một người phụ nữ không rõ ngũ nhiên đối với tự tin trước kia cảm thấy không hiểu cùng buồn cười. Cô dựa vào cái gì cho rằng tim anh sẽ thuộc về cô? Lại dựa vào cái gì cho rằng bản thân gả cho anh, cả đời anh sẽ không rời bỏ cô?Cấn thận lau sạch nước, Nguyễn Mộng nhẹ nhàng mà than một tiếng. Người béo, ngay cả làn da cũng thô ráp, lỗ chân lông thô to, dáng người không đẹp, có nam nhân nào sẽ thích nữ nhân như vậy?Buổi tối không có ăn cơm, thế nhưng cô cũng không cảm thấy vào áo ngủ, lại ngoài ý muốn phát hiện anh đã nằm ở trên Mộng có chút khẩn trương, cô có một loại cảm giác khó tả đối với anh. Nhưng Nguyễn Mộng đồng thời rất rõ ràng, mặc kệ là kiếp trước hay là kiếp này, anh cũng không thuộc về này cô không có yêu cầu khác, chỉ hy vọng bản thân có thể buông tay ở thời điểm anh yêu cầu rời đi, không cần liều mạng phản đèn, Nguyễn Mộng tiến vào trong ổ chăn. Từ bên kia truyền lại nhiệt độ cơ thể của anh, Nguyễn Mộng nhắm mắt lại, bắt buộc bản thân đi vào giấc gì đều không cần nghĩ, nhưng anh lại rất mau từ bên phải ôm lấy cô. Nguyễn Mộng liền phát hoảng, theo bản năng bật đèn, lại bị anh ngăn trở“… Cung Huuyền?”Vệ Cung Huyền nhíu mày, lúc trước mặc kệ anh không thích, cô cũng không bỏ tật xấu kêu anh là “Huyền”, hôm nay sao lại đổi tính?“Đừng bật đèn.”Thanh âm trầm thấp từ tính như khàn khàn mê người, nhưng Nguyễn Mộng so bất luận kẻ nào đều rõ ràng đây đều là thảy ấm áp, kỳ thực đều là chính cô ảo tưởng. Không mở đèn, chính là bởi vì anh không muốn nhìn đến thân thể của cô bóng đêm ôm cô, anh mới có thể ảo tưởng ôm người đàn bà kia.
Mở mắt ra, một mảnh tối giường, Nguyễn Mộng mồ hôi đầy đầu ngồi dậy, cái khăn mỏng manh rơi xuống đầu vai cô, cả người ướt hết mồ hôi, cô nhanh chóng đắp chăn, cái lạnh mùa đông thật lợi đầu nhìn vào kính trang điểm, bên trong hiện lên một gương mặt tái nhợt, phù thũng, giống như chỉ vừa chết đuối không này… rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?Cô không phải đã chết sao? Chết vì say rượu cùng sốc thuốc, cô còn nhớ rõ… Ấn tượng cuối cùng của cô trước khi chết là thấy ba chữ “Phòng cấp cứu.”Nhưng mà hiện tại vì sao cô lại ở chỗ này?Run run tay mở đèn ngủ, Nguyễn Mộng trừng mắt nhìn người trong gương mập mạp, phù thũng, vàng vọt, bộ dáng chưa già đã yếu như là bà chủ nhà hơn 30 cô rất rõ, đây là cô lúc 23 tuổi ! Từ sau khi cô bắt đầu hút thuốc phiện đã không còn béo như mà cô béo hay không thì cũng có ai để ý ? Bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ lâu như vậy, nam nhân kia cũng không liếc nhìn cô một không chịu ly hôn, không chịu thành toàn hắn cùng nữ nhân kia, hắn liền không còn trở về , cùng tình nhân ở bên ngoài vui vẻ, ngay cả đứa nhỏ cũng đã có!Tất cả mọi người đều cho rằng bọn họ mới là một đôi, còn cô Nguyễn Mộng, vĩnh viễn đều là người bị ghét bỏ bị bỏ nhỏ… Nói đến đứa nhỏ, cô cũng có một đứa nhỏ. Lúc ban đầu, cô còn hồn nhiên cho rằng đứa nhỏ có thể đổi trở về trái tim của nam nhân mà hắn lại chỉ yêu đứa nhỏ không hề thương cô, thậm chí ngay cả đứa nhỏ đối với “Mẹ” bên ngoài kia còn tốt hơn với Mộng, kiếp trước mi làm người thật quá thất bại rồi!Cô mang dép lê, với tay mở ngọn đèn phòng ngủ mờ nhạt, dưới bộ áo ngủ vẫn là một thân thể mập mạp ngu ngốc, quả thật khó phòng tắm đi ra, trên mặt cô còn đọng lại những giọt nước lạnh như băng. Nguyễn Mộng liếc nhìn cái đồng hồ báo thức tinh xảo Ngày 17 tháng là ngày 17 tháng 6 của mười năm sau thời gian cô tử Mộng còn nhớ rõ bản thân bay vật vờ ở không trung xem một nhà ba người bọn họ lẳng lặng nhìn chằm chằm di thể của bản thân. Không, là một nhà bốn người mới đúng, bởi vì con trai của cô cũng ở trong đó, không hề rơi một giọt nước đó cô đã nghĩNếu có thể sống lại một lần thì thật tốt, cô tuyệt đối sẽ không lựa chọn thi đại học B, cũng sẽ không thể gặp được anh, sẽ không thích anh, yêu thương anh, điên cuồng theo đuổi anh, dùng hết thủ đoạn để gả cho anh…Đem bản thân hại thành bộ dáng này, làm cho cha mẹ vì bản thân mà hổ thẹn, ngay cả cốt nhục duy nhất cũng xa có thể sống lại….Nguyễn Mộng run run mở cửa phòng ngủ, trên người vẫn mặc áo ngủ rộng rãi. Cô chậm rãi đi tới đi lui trong phòng, nhìn mọi thứ vừa xa lạ vừa quen là thời điểm cô cùng anh kết hôn được ba năm, khi đó người phụ nữ kia vẫn còn chưa xuất hiện, cô cũng không có mang thai, anh đối với cô cũng không có lạnh lùng như phòng bếp vừa loạn vừa bẩn, lúc này tâm ý cô đã bắt đầu nguội kệ cô đã trả giá thế nào, người đàn ông kia vĩnh viễn đều mang nét mặt lãnh đạm, giống như cô chỉ là một người qua đường. Vì thế, cô liền bắt đầu điên cuồng, cái gì cũng không quản cái gì cũng không cố gắng, thầm nghĩ chỉ muốn làm bản thân tê liệt…Nguyễn Mộng dùng sức lắc đầu, đi đến cửa sổ phòng khách, kéo rèm cửa sổ! Ánh mặt trời chói mắt chiếu lên mặt của cô, giống như cho cô sinh mạng nhắm mắt lại, nước mắt không tự chủ chảy còn nhớ rõ, anh ngồi bên bàn ăn, cầm dao nĩa ăn. Anh cho tới bây giờ không ăn cơm Trung, bởi vì người phụ nữ kia yêu nhất là cơm Tây. Cô luôn chiều theo anh, thậm chí ngay cả bản thân cô muốn gì nhất cũng quên kia, lúc anh dùng bữa cô luôn đứng một bên, giống như người hầu. Cô cố gợi chuyện để nói cùng anh nhưng anh một chút cũng không cần. Anh lạnh lùng, mệt mỏi, đói bụng, thư kí của anh còn làm tốt hơn nên, Nguyễn Mộng, kỳ thực cô chỉ là người qua đường nhỏ bé mà thôi! Nhất là ở trong lòng 20 tuổi đến 33 tuổi, Nguyễn Mộng vẻn vẹn làm vợ anh mười ba năm. Trong đó, 5 năm đầu anh sống chung với cô, 5 năm sau, anh liền chuyển ra ngoài, hơn nữa còn muốn ly hôn với vô số người vợ bị chồng phản bội, cô chết sống không chịu ly hôn, nhưng cô thì có năng lực làm tổn thương đến ai?Người đàn bà kia không danh không phận, nhưng lại quang minh chính đại nhận sự tôn trọng của mọi người, còn cô là người vợ hợp pháp chỉ có thể ở trong góc che mặt, nước mắt theo khe hở chảy ra. Rõ ràng là một người mập mạp, nhưng lại cuộn mình ở góc tường một cách thê lương tuyệt sao cô không chết? Tại sao còn muốn cô sống thêm một lần?Nguyễn Mộng không biết đáp án, cũng không có người nói cho cô đáp khóc thật lâu thật lâu, giống như muốn đem nước mắt của kiếp trước một lần khóc hết. Qua thật lâu, thật lâu, cô mới đứng lên, hai chân đã tê cứng, nhưng trong lòng lại thoải mái hơn rất thảy phát sinh trước kia, giống như một cơn ác mộng. Mà hiện tại, cô đang ở lúc ác mộng bắt đầu, cô có thể lựa chọn cho ác mộng tiếp tục hoặc làm cho nó dừng Mộng chọn vế trở về phòng ngủ, tỉ mỉ chọn lựa trong tủ quần áo, tất cả đều bình những năm cuối của kiếp trước, cô ra sức quét thẻ của anh, mua đủ loại vật phẩm, trang sức quần áo như tìm bồi thường từ lấy một cái váy đơn giản, kỳ thực thời điểm Nguyễn Mộng hai mươi ba tuổi không thích mộc mạc, nhưng là hiện tại… Cô đã ba mươi ba tuổi, so với anh hiện tại còn lớn hơn mấy tuổi, hiển nhiên không còn như bộ dáng lúc tóc cột lên, đã bốn giờ, dựa theo cuộc sống trước kia, lúc này… cô cần phải đi mua đồ ăn làm bữa vì anh sẽ về nhà lúc năm giờ thứ trước mắt hết thảy đều rất quen thuộc nhưng cũng thật xa khi anh dọn ra ngoài, Nguyễn Mộng liền không còn mua đồ ăn. Cô cho rằng bản thân cả đời sẽ không thấy được cảnh tượng này nữa, cho rằng bản thân cả đời liền xong khi ông trời cho cô sống thêm một chua đỏ đỏ, ớt xanh xanh, cà tím no đủ, từng bó cải thìa ngay ngắn chỉnh tề, rau cần sạch đầu tiên Nguyễn Mộng cảm thấy rau dưa trông thật đẹp. Cô cẩn thận chọn lựa, thái độ nghiêm túc cùng nhiệt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, lại chọn chút thịt tươi, sau đó thanh toán tiền, trở về điểm đứng trước bãi đậu xe, cô trông thấy chiếc Audi quen thuộc. Trong lòng căng thẳng, anh đã trở lại?Nguyễn Mộng có chút luống cuống, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười mang theo cái giỏ đồ ăn vào thang máy. Càng tiếp cận cánh cửa kia, tim cô đập càng lúc càng run run nắm lấy chốt cửa rồi lại bỏ xuống, Nguyễn Mộng cắn môi, miệng đắng chát. Ngay lúc cô đưa tay lên thì cửa lại được mở ra từ bên đàn ông mở cửa cho cô cũng không liếc nhìn cô một cái, anh nhanh chóng xoay người, cô cảm thấy tim mình nhói đau chua bao lâu cô gặp qua anh?Là bao lâu không cùng anh chung sống dưới một mái nhà?Nguyễn Mộng ngây ngốc đứng ở cửa, nhìn anh cao lớn quay lại, ánh mắt lạnh lùng nhàn nhạt nhìn cô“Sao không đi vào?”“… A.” Cô nhẹ nhàng lên tiếng, cố sức mang giỏ thức ăn đi vào. Trên tay bỗng dưng nhẹ đi, anh đã đem giỏ mang đi. “… Cám ơn.”Anh nhìn cô một cái, gật đầu, không nói gì. Thời điểm cùng cô ở chung, anh đều rất ít mở miệng, Nguyễn Mộng luôn luôn tưởng anh không thích nói mà sau này khi cô nhìn thấy anh cùng người đàn bà kia ở cùng nhau, cô mới hiểu rõ, anh không phải không thích nói chuyện, mà là không gặp được người hợp càng hiểu rõ, thật sự hiểu rõ, cô không phải người có thể làm cho anh vui vẻ nói sự, thật sự hiểu đồ ăn xếp vào tủ lạnh ngay ngắn, Nguyễn Mộng theo thói quen tìm tạp dề, nhưng phát hiện tạp dề thật bẩn thật ô nhìn người đàn ông đang ngồi đọc báo tại phòng khách, nhanh chóng lướt qua trước mặt anh trở về phòng ngủ tìm bộ váy dài mặc lên rồi trở lại Đã thật lâu thật lâu không có nấu rằng tài nấu nướng càng ngày càng giỏi, nhưng từ khi anh rời khỏi ngôi nhà này, cô cũng không thể tự tay làm một bữa cơm cho anh tới bản thân trước kia hồn nhiên ngây thơ, cho rằng bản thân gả cho anh là có thể cùng anh, hai người cùng nhau nấu cơm làm việc nhà, cho tới lúc chết cũng không thể bỏ đi ý tưởng xa xỉ tại, cô cảm thấy trước đây mình có bao nhiêu ngu lẳng lặng xắt ớt xanh, cà rốt, từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống. Cơm chiều rất đơn giản, Nguyễn Mộng không có khẩu vị, cũng chỉ làm một phần cho thường xuyên ăn salad cà rốt cùng bít Mộng cũng thường nấu những món như vậy, trước giờ anh không chịu nếm thử món khác.“… Em không ăn sao?”Anh hỏi, tao nhã cầm lấy dao nĩa. Trong lòng có chút kinh ngạc, phải biết rằng trước đây, chỉ cần cô nấu cơm, nhất định phải kêu anh đi hỗ trợ, nhưng cho tới bây giờ anh cũng chưa từng giúp Mộng lắc lắc đầu, miễn cưỡng mỉm cười. Cô ngồi đó, si ngốc nhìn người đàn ông đối diện hỏi tượng trưng một câu cho có rồi bắt đầu dùng gặp anh, không điên cuồng, không đau khi anh rời đi cô liền bắt đầu hút thuốc phiện, say rượu, đánh mất chính mình. Hiện tại nhìn thấy anh, vẫn bộ dáng đơn giản đó, nhưng sao tâm cô lại vô cùng đau vẫn yêu anh, rất yêu rất yêu, yêu đến mức không thể kiềm chế. Cho nên, mới làm cho bản thân đi đến tình trạng hôm dùng xong bữa rất nhanh, dùng giấy lau khóe miệng sau đó đứng dậy đi về phía phòng ngủ. Nguyễn Mộng nhìn theo bóng lưng anh, miệng không thốt nên trước kia không hiểu, cho nên luôn nói thật nhiều, mãi đến trước khi chết cô cũng vẫn không ngay tại một khắc khi bản thân chết đi, cô lại hiểu rõ thì ra anh không thích lặng thu dọn phòng bếp, Nguyễn Mộng chậm rãi đem mọi thứ dọn dẹp sạch sẽ, ngây người một mình ngồi cạnh cái bàn ở phòng tới bây giờ, cô đều không thể tin được bản thân lại thật sự không lại có thêm một lần cơ hội.… Điều này có thể sao?Nhưng mà nhìn thấy nét mặt lãnh đạm của anh, chân tay cô vẫn luống cuống như cũ. Hơn ba mươi tuổi, lúc đối mặt với anh, vẫn giống như một đứa trẻ cho tới bây giờ cũng không lo lắng cho cô, tựa như hiện tại. Cô ngồi ở nơi này hơn một giờ, anh lại sớm tắm rửa đến thư phòng xem văn Mộng nhắm mắt lại, chi cảm thấy trong lòng tràn đầy chua xót, muốn khóc, cũng khóc không rõ ràng mới hai mươi ba tuổi, rõ ràng có cơ hội làm lại một lần nhưng đều là tuyệt vọng. Chỉ cần anh ở trước mặt cô, cô vĩnh viễn không thể hiện được vẻ mặt bình thản nhẹ bộ váy dài, Nguyễn Mộng chậm rãi đi vào phòng ngủ, tìm quần áo tắm rửa. Vòi hoa sen chảy xuống dòng nước ấm nhưng không cách nào làm ấm áp thân thể lạnh như băng của người cô tầng tầng lớp lớp những lớp mỡ thừa, lại nhìn vào tấm kính bên trong, cô trông thấy một người phụ nữ không rõ ngũ nhiên đối với tự tin trước kia cảm thấy không hiểu cùng buồn cười. Cô dựa vào cái gì cho rằng tim anh sẽ thuộc về cô? Lại dựa vào cái gì cho rằng bản thân gả cho anh, cả đời anh sẽ không rời bỏ cô?Cấn thận lau sạch nước, Nguyễn Mộng nhẹ nhàng mà than một tiếng. Người béo, ngay cả làn da cũng thô ráp, lỗ chân lông thô to, dáng người không đẹp, có nam nhân nào sẽ thích nữ nhân như vậy?Buổi tối không có ăn cơm, thế nhưng cô cũng không cảm thấy vào áo ngủ, lại ngoài ý muốn phát hiện anh đã nằm ở trên Mộng có chút khẩn trương, cô có một loại cảm giác khó tả đối với anh. Nhưng Nguyễn Mộng đồng thời rất rõ ràng, mặc kệ là kiếp trước hay là kiếp này, anh cũng không thuộc về này cô không có yêu cầu khác, chỉ hy vọng bản thân có thể buông tay ở thời điểm anh yêu cầu rời đi, không cần liều mạng phản đèn, Nguyễn Mộng tiến vào trong ổ chăn. Từ bên kia truyền lại nhiệt độ cơ thể của anh, Nguyễn Mộng nhắm mắt lại, bắt buộc bản thân đi vào giấc gì đều không cần nghĩ, nhưng anh lại rất mau từ bên phải ôm lấy cô. Nguyễn Mộng liền phát hoảng, theo bản năng bật đèn, lại bị anh ngăn trở“… Cung Huuyền?”Vệ Cung Huyền nhíu mày, lúc trước mặc kệ anh không thích, cô cũng không bỏ tật xấu kêu anh là “Huyền”, hôm nay sao lại đổi tính?“Đừng bật đèn.”Thanh âm trầm thấp từ tính như khàn khàn mê người, nhưng Nguyễn Mộng so bất luận kẻ nào đều rõ ràng đây đều là thảy ấm áp, kỳ thực đều là chính cô ảo tưởng. Không mở đèn, chính là bởi vì anh không muốn nhìn đến thân thể của cô bóng đêm ôm cô, anh mới có thể ảo tưởng ôm người đàn bà kia.
doc truyen su huyen dieu cua dinh menh